Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Nén nhang Thạch hãn

Hôm nay Rằm tháng giêng năm Quý tị, thắp nén nhang trầm trên bàn thờ. Trong tai tôi bổng văng vẳng câu thơ:
 "Đò xuôi Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm ..."

Cám ơn nhà thơ (không nhớ tên) đã nói hộ nỗi niềm của những người con đất Việt. Mặc dù lứa tuổi tôi không thể có những người bạn đã nằm đó nhưng tôi vẫn ước ao một lần về với Quảng Trị để có thể đến với các anh, Để được đi bộ dọc dòng Thạch Hãn tìm lại những nơi các Anh đã "nằm lại" Chắc cũng không khó tìm. Chúng ta đã có những Đồng Lộc, Truông Bồn thì chắc là cũng có những dấu mốc nơi các anh đã nằm  xuống đâu đó trên dòng sông bên Thành cổ. Tôi ước và nghĩ chắc là đã có chỉ vì mình chưa được đến nên chưa biết. Chắc ở hai đầu quãng sông gần Thành Cổ đã có hai dấu mốc trên đó ghi câu thơ trên. Những lần đi qua cây cầu bắc qua dòng Thạch Hãn tôi vẫn lặng ngắm những con đò ngược xuôi.  Khi qua đây chắc những con đò đã "nhẹ tay chèo",chắc chủ đò nào cũng  đã đốt một nén nhang. chắc không một khách hàng nào trách đò đã chậm , cũng không khách hàng nào than  hàng hóa nhích giá vì mỗi lần qua đó đều tốn thêm một chút thời gian, một vài nén nhang. Tôi tin rằng trong một ngàn người việt thì có "ngàn lẽ một" người sẵn sàng mua hàng từ những con đò đã chậm, từ những chuyến hàng đã đắt thêm vì lẽ đó. và chắc chắn nét mặt họ sẽ tươi hơn.
     Ôi Việt Nam !
Rằm tháng giêng năm Quý tị 2013