Trong cuộc sống Nhiều lúc tôi thấy có những điều muốn nói, nhưng biết nói cùng ai. đành ghi lại những suy ngẩm của mình về xã hội như một sự giải tỏa và lưu niệm. Mong có ai đó tình cờ vào đọc có thể cho tôi một vài nhận xét, giúp tôi có cái nhìn đủ đầy hơn về cuộc sống này.
Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012
Về đánh giá xếp loại Học sinh
Trương tôi vừa kết thúc năm học. Một năm học có cai kết nhẹ nhàng và thành công như bao năm khác. tuy nhiên nhìn lại một năm học cũng có nhiều điều đáng bàn. Trước hết để kết thúc một năm giảng dạy cần đánh giá kết quả học tập của học sinh. Mấy năm nay căn cứ để đánh giá, xếp loại học sinh Tiểu học là Thông tư 32 ban hành ngay ... tháng... năm ... của bộ Giáo dục. Trước hết trong các mức đánh giá Học sinh không có mức Kém. Điều đó có nghĩa là trong Giảng dạy Tiểu học Giào viên không được cho điểm kém(1;2đ). Các bạn có nghĩ : Trong một tập thể hang ngàn người không co người nào kém cõi không. Hay một Xã không có hộ nghèo chẳng hạn. Chúng ta cũng đã chứng kiến Mức nghèo đã nhiều lần được điều chỉnh cho phù hợp với tình hình Kinh thế, Xã hội. Điều đó có nghĩa là Người nghèo của hôm nay không nghèo như cách đây 20 năm. Trong Giáo dục cũng vậy: Một Học sinh Kém của hôm nay có thể có hiểu biết cao hơn một HS Trung bình cách nay 2, 30 năm nhưng trên mạt bằng tri thức HS đó không thể đứng ngang hàng các HS Yếu( Đạt điểm3,4) của ngày hôm nay. Việc này đúng ra chẳng có gì phải băn khoăn vì trên thực tế số HS sinh Kém trong một trường học là rất nhỏ. Điều phải bàn là Quản điểm đánh gia đó được Cán bộ, Giáo viên trong ngành Giao dục hiểu khá linh hoạt. Đầu tiên là Sở giáo dục không chấp nhận có Phòng giáo dục kém, Phòng không chấp nhận có trường kém và cao hơn là không đễ xảy ra trường Yếu trên địa bàn. Đến lượt Trường sẽ không để có HS Yếu, kém . Trước áp lực đó Giáo viên sẽ làm mọi cách để HS của lớp mình, môn mình dạy đạt mức Trung bình trở lên và Tỷ lệ Khá, Giỏi càng cao càng tốt. Giáo viên như vậy sẽ được đánh gia cao hơn, dễ dàng được đề bạt hơn và Phụ huynh sẽ gửi con cái học thêm nhiều hơn. Điều đáng nói là cơ chế để Giám sát việc Đánh giá học sinh lại rất lõng lẽo cho nên việc đánh giá là không thực chất, nhưng nó lại làm vui lòng cả hệ thống :Trường, Phòng, Sở Và cuối cùng là Bộ giáo dục. Và hệ lụy của nó đã đến mức "căn bệnh trầm kha". HS Yếu, Kem được đôn lên mức trung bình. HS Trung Bình lên Khá Giỏi. Trường học không còn HS Yếu, Kém. Tất cả đều là Khá, Giỏi. Thậm chí số Trung bình cũng chỉ đêm trên đầu ngón tay. Mà ta biêt thực chất Bình dân mới là lực lượng chủ yêu trong xã hội còn Quý tộc, quan lại bao giơ cũng là số ít. Tuy nhiên cần nói lài Binh dân của hôm nay tất phái khác bình dân thời Cách mang Pháp.
Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012
Anh tôi làm Trưởng bản
Đã lâu, có lẽ trên mười năm tôi mới về thăm anh tôi. Hồi chưa đi làm tôi sông với anh chị tôi còn nhiều hơn với bố mẹ. Anh tôi vốn là người điềm đạm. Chẳng mấy khi thấy anh nổi nóng. Tôi đặc biệt quý chị dâu tôi vì cái tính bổ bả, xởi lởi. Nuôi con chồng, em chồng ăn học thành người mà chị tôi chẳng hề so đo kêu ca. Chị không thể có những cử chỉ âu yếm, lời nói ngọt ngào nhưng đối với các con: cả con đẻ và con chồng cả với em chồng chị đều quan tâm như nhau, chẳng đứa nào hơn đứa nào. Còn Anh tôi vôn là người ít nói, nhìn bên ngoài có vẻ khô khan nhưng thực ra rất tình cảm. Anh vốn làm Y sĩ ở một trạm y tế trên miền ngược xa xôi cách trở. Đã bao lần, từ hôi còn trẻ các bác các chú tôi bàn với anh xin cho anh về xuôi mà anh đâu có chịu. cứ gắn bó vớ bản lang miền núi tới tận bây giờ. Miền núi vốn ít khách. vì vậy mỗi lần mấy đứa em lên chơi anh chị tôi đều rất vui, cứ tất bật làm Gà, mua thịt rừng cá suối về làm cơm rất thịnh soạn. Còn tôi thì khỏi phải nói, tôi sống với anh, chị tôi còn nhiều hơn với bố mẹ nên khi tôi lên anh chị tôi còn quý hơn cả con mình về thăm bố mẹ. Vì vậy lân lên thăm này tôi khá ngạc nhiên khi thây chị không xoắn xuýt hỏi han như thường lệ mà có vẻ tất bật lo chuyện gì đó. Xe lên đến nơi thì cũng đã tối, như mọi lần dù đã tối Chị tôi cũng lo liệu bữa ăn khá tươm tất. Gì chứ Gà đồi có sẵn trong nhà, rau cỏ miền núi không thiếu. Bước qua mấy nhà bên có khi còn kiếm được cân cá suối hoặc thịt rừng. Hôm nay khác cả nhà chỉ ăn uống qua quýt . Ăn chưa xong đã có mây bà mấy cô xách, mang cái gì đó đên dể vào bếp. Anh tôi cũng đi ra đi vào, chị tôi tất bật mặc dù ai cũng khẽ khàng vì có tôi vừa xuống xe, hơi mệt nên nằm nghỉ. Nghỉ ngơi một chốc khỏe lai tôi dậy xem có chuyên gì. Bấy giờ là khoảng 9 giơ tối, tôi ngạc nhiên khi thây anh tôi mắc thêm mấy bóng đèn 100W ngoài sân, ngoài vườn. lại thêm hai, ba bộ Video màn hình lớn chềnh ềnh. mấy cái nồi to, kiềng lơn cũng đã tha đâu về. Mấy chị đang xếp củi thành đống, mấy chú thanh niên tất bật xếp từng dãy ghế dài tôi đồ là mượn của nhà trương gân đó. Ngạc nhiên quá tôi hỏi.
- Hôm nay làm cái gì thế chị?
- Họp bản, họp bản
tôi tròn mắt
- Sao lại họp bản ở đây.
- Anh chú làm trưởng bản không họp ở đây thì họp ở đâu.
- Anh làm trưởng bản? tôi ngạc nhiên quá hỏi lại.
- Anh chú bây giơ to lăm, vừa là trưởng bản vừa là già làng của cái làng Dung này đấy,
Trời đất! Anh tôi làm nghề Y vốn chẳng quan tâm gì thế sự. Sức thì trói gà không chặt , giơ lại làm trưởng bản lại còn cả già làng là thế nào.
- Sao lại là già làng?
- Thì dân bản họ nói anh mày đã cao tuổi (gân 70) hay quan tâm giúp đỡ mọi người, hòa giải được mấy vụ đánh nhau, khuyên mấy thăng thanh niên bỏ Thuốc phiện lo làm ăn thế là dân họ tôn làm già làng, xã thì nói anh có uy tín, nói dân bản nghe lại biết làm báo cáo nên giúp xã làm trưởng bản. Thế là anh chú phải làm.
- Thế tới giờ mà chưa họp thì khuya mất rồi còn gì.
- Ấy. sáng mai mới họp cơ. Chú đi ngủ đi kẻo gần sáng chẳng ngủ được đâu.
lai còn thế nữa. Tôi thây còn hơi mệt nên cũng vào giương ngũ nhưng mơi đặt lưng đã nghe ôn ào.
- Bác Thắng à. đã dậy chưa đấy?
- Bác Chẩu, bác Phí đấy à. Đã ngủ đâu. Ta thức chờ bà con mà.
- Ờ, Ờ ta đưa các cháu ra họp, đi sớm để chúng nó còn xem phim mà.
- Phải rồi, phải rồi. các cháu bật Video xem đi. Đứa nào xem phim, nghe nhạc ra kia, ra kia, đừa nào xem bóng đá ra ngoài vườn, còn bộ này để các cụ xem cải lương.
Thế đấy. Thảo nào tôi thấy anh tôi đặt những ba,bốn bộ Video.
- Tiêng nhạc, tiếng reo hò nổi lên ầm ĩ. Bit tai trằn trọc mãi rôi tôi cũng thiếp đi. khonagr hia ba giờ sáng thức giấc. Mơ mắt thì thây lữa sáng rừng rực, tiếng chó tru ăng ẳng, Dao, thớt rộn ràng . Đây sân đầy nhà : Trẻ con xem phim, người lớn xăng xái, mùi riêng, mùi sả dậy lên. Chị tôi đi qua hỏi :
- Chú không ngủ được à?
- Khi nào họp cũng thế này hả chị?
- Ừ, Trong khe xa, lại chưa có điện, bà con ít được xem phim, nhạc. Nhân bữa hop tổ chức thế này bà con vui lắm, lại đông đủ nữa, phổ biến cái gì cũng tiện.
- Nhưng anh có biết làm gì đâu mà phổ biên.
- Chú không biết đó thôi. anh chú giờ giỏi lắm, gì cũng biết. Hết đọc sách trồng rừng, chăn nuôi lại vào mạng tìm tòi.
- Trên này cũng hòa mạng rồi à.
- Ừ trên Huyên họ cho dân bản vào mạng miễn phí, nhưng trong bản chưa có điện. Ngoài này có rồi nên họ cấp cho anh mày một bộ Vi tính và mấy bộ Video để anh chú tra cứu và phục vụ bà con. Anh mày còn tự học tiếng Anh nữa đấy.
- Trơi đất, thất thập rồi còn học tiếng Anh tiếng em làm gì.
- Anh chú bảo học để bay cho mấy đứa học sinh cấp 1, 2 học hoài mà chẳng biết chữ nào.
- thì chữ việt chúng đã thạo đâu mà bảo chữ Anh.
Mải nói chuyện trời sáng lúc nào không rõ. ngoài sân phim, nhạc cũng đã ngừng. Các chị các bà nhà bêp xem ra cũng đã đâu vào đó. Chị tôi đứng ra mời mọi người ăn sáng. máy chõ xôi, cá mát nướng, thịt lợn luộc được đổ ra nong. Người lớn tre nhỏ xúm xít. Vèo cài đã sạch sẻ. Anh tôi loa Tre con ra vườn tiếp tục xem phim, hoặc ngũ. Người lớn vào sân họp. Anh tôi phổ biên kế hoạch kiểm tra việc chăm sóc rừng giao khoán, nhắc nhở các tổ tự quản chăm sóc đường và bể nước tự chảy. nhác mấy người già nhớ dạy giỗ ccon cháu nhất là không đánh nhau, không tiêm chích , Phê bình mây người đàn ông hay uống rượu, đánh đập vợ con, không chịu lao động. Nhắc mấy chị cho con đi học đều không để các cháu bỏ học, Xét trợ cấp cho mấy hộ nghèo v. v.. một chị phụ nữ lên nhắc nhỡ viêc sinh đẻ có kế hoạch. việc phòng bệnh sốt rét.Khá nhiều chuyện nhưng mãi rồi cũng xong. Lúc này mấy can rượu và mấy con chó thui hồi sáng mới phát huy tác dụng. Mọi người ăn uống , cười noi nổ như ngô rang. Tôi nghiêm ra Anh tôi khôn thiệt. chính mọi việc bây giờ mới được bàn bạc góp ý cụ thể. Nào ông nọ đã hay say sưa lai đánh đập vợ con. chú kia đi lại với kẻ xấu coi chừng sa vào nghiện ngập. con chị này học giỏi được khen, lợn nhà kia chóng lớn không biết chăm sóc thế nào v.v.. Anh tôi đi lại giải đáp hoặc đề nghị người nọ người kia truyền đạt kinh nghiệm làm ăn. Cuộc họp xem ra khá thành công. Quá trưa mọi người ra về. mấy chị mấy anh dọn dẹp xong. Anh chị tôi mệt đứt hơi nhưng khá phấn khởi. Tôi nói anh chi cao tuổi rồi cũng nên xin nghỉ đi thôi. Chị tôi bảo Hết khóa nay tao cũng bắt anh mày nghỉ thôi. Làm ít năm cho tụi trẻ nó học việc. Bay giờ chúng nó cũng đã hiểu việc cuối năm xin nghĩ thôi. Anh tôi không nói gì nhưng có lẽ cũng đồng ý. Sáng nay rủ tôi lên xem hệ thông nước tự chảy do tổ chức SIDA tài trợ tôi thấy anh tôi đã yếu lắm rồi. chăng qua vì bà con nên cố ít năm thôi. lũ trẻ cáng đáng được rồi.
- Hôm nay làm cái gì thế chị?
- Họp bản, họp bản
tôi tròn mắt
- Sao lại họp bản ở đây.
- Anh chú làm trưởng bản không họp ở đây thì họp ở đâu.
- Anh làm trưởng bản? tôi ngạc nhiên quá hỏi lại.
- Anh chú bây giơ to lăm, vừa là trưởng bản vừa là già làng của cái làng Dung này đấy,
Trời đất! Anh tôi làm nghề Y vốn chẳng quan tâm gì thế sự. Sức thì trói gà không chặt , giơ lại làm trưởng bản lại còn cả già làng là thế nào.
- Sao lại là già làng?
- Thì dân bản họ nói anh mày đã cao tuổi (gân 70) hay quan tâm giúp đỡ mọi người, hòa giải được mấy vụ đánh nhau, khuyên mấy thăng thanh niên bỏ Thuốc phiện lo làm ăn thế là dân họ tôn làm già làng, xã thì nói anh có uy tín, nói dân bản nghe lại biết làm báo cáo nên giúp xã làm trưởng bản. Thế là anh chú phải làm.
- Thế tới giờ mà chưa họp thì khuya mất rồi còn gì.
- Ấy. sáng mai mới họp cơ. Chú đi ngủ đi kẻo gần sáng chẳng ngủ được đâu.
lai còn thế nữa. Tôi thây còn hơi mệt nên cũng vào giương ngũ nhưng mơi đặt lưng đã nghe ôn ào.
- Bác Thắng à. đã dậy chưa đấy?
- Bác Chẩu, bác Phí đấy à. Đã ngủ đâu. Ta thức chờ bà con mà.
- Ờ, Ờ ta đưa các cháu ra họp, đi sớm để chúng nó còn xem phim mà.
- Phải rồi, phải rồi. các cháu bật Video xem đi. Đứa nào xem phim, nghe nhạc ra kia, ra kia, đừa nào xem bóng đá ra ngoài vườn, còn bộ này để các cụ xem cải lương.
Thế đấy. Thảo nào tôi thấy anh tôi đặt những ba,bốn bộ Video.
- Tiêng nhạc, tiếng reo hò nổi lên ầm ĩ. Bit tai trằn trọc mãi rôi tôi cũng thiếp đi. khonagr hia ba giờ sáng thức giấc. Mơ mắt thì thây lữa sáng rừng rực, tiếng chó tru ăng ẳng, Dao, thớt rộn ràng . Đây sân đầy nhà : Trẻ con xem phim, người lớn xăng xái, mùi riêng, mùi sả dậy lên. Chị tôi đi qua hỏi :
- Chú không ngủ được à?
- Khi nào họp cũng thế này hả chị?
- Ừ, Trong khe xa, lại chưa có điện, bà con ít được xem phim, nhạc. Nhân bữa hop tổ chức thế này bà con vui lắm, lại đông đủ nữa, phổ biến cái gì cũng tiện.
- Nhưng anh có biết làm gì đâu mà phổ biên.
- Chú không biết đó thôi. anh chú giờ giỏi lắm, gì cũng biết. Hết đọc sách trồng rừng, chăn nuôi lại vào mạng tìm tòi.
- Trên này cũng hòa mạng rồi à.
- Ừ trên Huyên họ cho dân bản vào mạng miễn phí, nhưng trong bản chưa có điện. Ngoài này có rồi nên họ cấp cho anh mày một bộ Vi tính và mấy bộ Video để anh chú tra cứu và phục vụ bà con. Anh mày còn tự học tiếng Anh nữa đấy.
- Trơi đất, thất thập rồi còn học tiếng Anh tiếng em làm gì.
- Anh chú bảo học để bay cho mấy đứa học sinh cấp 1, 2 học hoài mà chẳng biết chữ nào.
- thì chữ việt chúng đã thạo đâu mà bảo chữ Anh.
Mải nói chuyện trời sáng lúc nào không rõ. ngoài sân phim, nhạc cũng đã ngừng. Các chị các bà nhà bêp xem ra cũng đã đâu vào đó. Chị tôi đứng ra mời mọi người ăn sáng. máy chõ xôi, cá mát nướng, thịt lợn luộc được đổ ra nong. Người lớn tre nhỏ xúm xít. Vèo cài đã sạch sẻ. Anh tôi loa Tre con ra vườn tiếp tục xem phim, hoặc ngũ. Người lớn vào sân họp. Anh tôi phổ biên kế hoạch kiểm tra việc chăm sóc rừng giao khoán, nhắc nhở các tổ tự quản chăm sóc đường và bể nước tự chảy. nhác mấy người già nhớ dạy giỗ ccon cháu nhất là không đánh nhau, không tiêm chích , Phê bình mây người đàn ông hay uống rượu, đánh đập vợ con, không chịu lao động. Nhắc mấy chị cho con đi học đều không để các cháu bỏ học, Xét trợ cấp cho mấy hộ nghèo v. v.. một chị phụ nữ lên nhắc nhỡ viêc sinh đẻ có kế hoạch. việc phòng bệnh sốt rét.Khá nhiều chuyện nhưng mãi rồi cũng xong. Lúc này mấy can rượu và mấy con chó thui hồi sáng mới phát huy tác dụng. Mọi người ăn uống , cười noi nổ như ngô rang. Tôi nghiêm ra Anh tôi khôn thiệt. chính mọi việc bây giờ mới được bàn bạc góp ý cụ thể. Nào ông nọ đã hay say sưa lai đánh đập vợ con. chú kia đi lại với kẻ xấu coi chừng sa vào nghiện ngập. con chị này học giỏi được khen, lợn nhà kia chóng lớn không biết chăm sóc thế nào v.v.. Anh tôi đi lại giải đáp hoặc đề nghị người nọ người kia truyền đạt kinh nghiệm làm ăn. Cuộc họp xem ra khá thành công. Quá trưa mọi người ra về. mấy chị mấy anh dọn dẹp xong. Anh chị tôi mệt đứt hơi nhưng khá phấn khởi. Tôi nói anh chi cao tuổi rồi cũng nên xin nghỉ đi thôi. Chị tôi bảo Hết khóa nay tao cũng bắt anh mày nghỉ thôi. Làm ít năm cho tụi trẻ nó học việc. Bay giờ chúng nó cũng đã hiểu việc cuối năm xin nghĩ thôi. Anh tôi không nói gì nhưng có lẽ cũng đồng ý. Sáng nay rủ tôi lên xem hệ thông nước tự chảy do tổ chức SIDA tài trợ tôi thấy anh tôi đã yếu lắm rồi. chăng qua vì bà con nên cố ít năm thôi. lũ trẻ cáng đáng được rồi.
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
Phép thử
Mấy hôm nay bận quá, không mở Email, nay mở xem từ mấy liên kết thấy bà con kêu về vụ Văn giang quá trời. Kể cũng bức xúc thật. Ai đời Công an giơ gậy nên thẳng cánh vào đầu nhà báo( ảnh rõ mồn một). thế thì còn gì là pháp luật, còn gì là dân chủ nữa. Các báo mạng ở vụ Tiên Lãng to mồm là thế mà ở vụ Văn Giang cứ im thin thít. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa kêu gọi chỉnh đốn Đảng. Chính phủ cũng định dùng vụ Tiên Lãng thể hiện quyết tâm của Chế độ trừng trị bọn quan tham lạm quyền. Nhưng rồi vụ Văn Giang lại xảy ra với mức độ còn phi dân chủ hơn, trắng trợn hơn. Từ chổ tổ chức phá nhà dân đên huy động Công an còng tay và đánh thẳng vào nhà báo vào người của Đài truyền hình. Xem ra bọn quan tham ấy chẳng coi Chính phủ ra gì. Cũng chẳng đếm xỉa đên phát biểu của Bí thư. Kiểu này thì dân còn biết bấu víu vào đâu. Rất có thể vụ Văn Giang là phép thử của bọn quan tham đối với Đảng chính quyền, đối với Chế độ này.
Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
Nghĩ mà rùng mình
Máy tuần nay nóng quá, nóng rãy cả người. Hôm Chủ nhật mấy đứa con, cháu tổ chức đi Biển, nóng quá không đi được xe máy, mấy đứa quyết định đi Tacxi mất 1/10 tháng lương cả đi lẫn về. Rùng cả mình. Về nhà xem mấy tờ báo mạng thấy dân dưới Đập Sông Tranh chuẩn bị được trời cho cả làng xuống Biển miễn phí không phải trả đồng nào. Nghỉ mà rùng mình
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
Xấu hổ
Vừa xem mấy trang tin viết về Đập thuỷ điện Sông Tranh càng đọc càng ngao ngán cho các Quan thời nay. Từ thời xa xưa, dân ta vốn nghèo nàn lạc hậu, dân trí thấp vào tốp cuối của thế giới mà cũng đã tổng kết được: Nhất Thuỷ, nhì Hoả, ba Đạo tặc để nói lên sức tán phá của nước lũ là khủng khiếp nhất. Xét những trận lũ lụt gần đây ở Việt Nam, Thái Lan, Hoa kỳ càng thấy rõ. Thế mà với hàng triệu m3 nước treo trên cao 90m và được giữ bởi cái đập nứt toác nước chảy xối xả (ảnh trên mạng) ông Hải CT ban quản lý đập vẫn nói là không sao. Cũng may mà ông CT đã được đứng vào hàng Quan chứ nếu ông vẫn ở hàng dân thì Dân trí của nước ta thời nay chẳng còn bậc nào mà xếp. Thôi xin ông cứ ở hàng "Quan"cho dân nhờ. Muốn "Quan" nào tuỳ ông. Ông đừng nhảy vào hàng dân mà làm dân Việt xấu hổ.
THẬT KHÓ CHO TÔI
Tôi vừa tham dự cuộc hội nghị chi bộ về kiểm điểm Đảng viên theo tinh thần Nghị quyết TW 4. Nội dung họp tập trung Phê và tự Phê các đảng viên trong chi bộ. Trong phần tự phê tôi nêu bản thân còn mất tin tưỡng, dao động trược tình hình tham nhũng, thoái hóa, biến chất của đảng viên nhất là Đảng viên cao cấp. Sang phần phê bình, các đảng viên khác trong chi bộ có phát biễu nhắc tôi phải chấn chĩnh tư tưởng dao động đó. Tôi thấy anh em nói đúng vì trước nay tôi đâu có mất tin tưỡng ở sự lãnh đạo của đảng. Có thể noi Dành độc lập, tư do cho đân tộc , lãnh đạo dành thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm. Chiến công ấy của Đảng, của dân là chân lý không thế lực nào có thể phủ nhận và đời đời được tôn vinh. Thế nhưng đó là thời đại của Hồ Chí Minh, Pham Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp ...Nguyễn Văn Linh. Đảng của những năm 30-90. Bắt đầu từ những năm 90 của thế kỷ XX đặc biệt là thập kỷ đầu tiên của thế kỷ XXI dưới triều đai mới Đảng đâu còn là Đảng Cộng Sản nữa, Đâu có còn vì nước vì dân nữa ( Tôi muốn nói ở đây là ở tấng lớp cao. Các đảng viên cao cấp, nắm quyền hành từ cấp Tĩnh đến cấp TW đua nhau lập các nhóm lợi ích,Tập đoàn tham nhũng, lũng đoạn kinh tế đất nước, cướp tài nguyên, xa rời nhân dân thậm chí là đàn áp nhân dân bao che tội phạm (Vụ Tiên lãng, Văn giang, Chó béc gie căn chết người ở Tây nguyên.v.v..) tuy nhiên vẫn còn khá đông Đảng viên chân chính.Nhất là ở cấp Xã, Thôn ơr cấp này Đảng viên còn gần dân, nghe dân dù là nghe với thai độ nào ( Vì dân hoặc miễn cưỡng) nhưng đã nghe dân là còn làm được nhiều việc vì đân, có lợi cho dân như Điện- Đường-Trường-Trạm, Giống mới, cây con mới v.v.. có thể hiêu quả còn thấp, nơi này nơi kia có vấn đề đục khoét nhưng chí ít còn làm lợi cho dân và họ:Các đảng viên cấp Xã phường thực sư vất vã về công viêc, thu nhập thì thấp, có bớt xen được tý chút thì vừa nơm nớp lo dân phát hiện vừa lo chạy chọt quan trên. Kẽo với cái vị thê Quan xã cấp nào cũng bóp được. ( mất ghế như chơi) .Còn cấp tĩnh,cấp TƯ Quyền cao chức trong vây cánh lớn. Dân có ca thì cũng như "Chó sủa Trăng" còn Quan thì chả ai dại gi mà tố lẫn nhau " Có phúc cùng hưởng, có lợi cùng chia" mà cùng lắm không may quá lộ tẩy thì "Sức này đã dễ làm gì được nhau" Thế nên các quan trên tha hồ tung hoành, chia chác, chăm chăm quyết những chính sach, dự án nhăm đem lạ lợi ích lớn cho Quan như kiểu:Boxit, PMU 18, Vinasin , Vinaliers, Bán rừng biên giới v.v... rồi Đường sắt cao tốc (Nếu không bị phản đối quá mạnh từ cồng đồng thì đã lọt rồi).Quyết những dự án kiểu đó toàn là đảng viên cấp cao cả . Đảng viên cấp thấp và quần chúng thì đừng có mơ mà dây vào.
Thế cho nên tôi phân vân quá. Không tiếp thu phê bình thì không đủ tư cach đảng viên. Cả nhà làm cách mạng, cảo họ cách mạng, cả xã Anh hùng, cả Huyện Anh hùng. Nảy đâu ra cái nòi "Mất tư cách" thật là khó nghĩ. Còn nếu tiếp thu tôi sẽ phãi sưa chữa khuyết điểm. Nghĩa là nếu trưng cầu ý dân một vấn đề gì mà mặc dù thấy nó có hại cho dân Kiểu "Đường sắt cao tốc" tôi cũng phải giơ tay cho nó "đep đội hình", để các báo cáo có thể công khai là các đảng viên đã nhất trí trăm phần trăm, Quan đàng hoàng mà triển khai chứ không phải dấu dấu giếm giếm quần chúng nữa vì tội báo cáo láo. Vả lại dù tôi có nhận khuyết điểm thì Quần chúng cũng sẽ không biết mà "ném đá" vì văn bản cuộc họp được giữ bí mật tuyết đối. Tôi chỉ phải đấu tranh với chính mình thôi. Thật khó quá.
Thế cho nên tôi phân vân quá. Không tiếp thu phê bình thì không đủ tư cach đảng viên. Cả nhà làm cách mạng, cảo họ cách mạng, cả xã Anh hùng, cả Huyện Anh hùng. Nảy đâu ra cái nòi "Mất tư cách" thật là khó nghĩ. Còn nếu tiếp thu tôi sẽ phãi sưa chữa khuyết điểm. Nghĩa là nếu trưng cầu ý dân một vấn đề gì mà mặc dù thấy nó có hại cho dân Kiểu "Đường sắt cao tốc" tôi cũng phải giơ tay cho nó "đep đội hình", để các báo cáo có thể công khai là các đảng viên đã nhất trí trăm phần trăm, Quan đàng hoàng mà triển khai chứ không phải dấu dấu giếm giếm quần chúng nữa vì tội báo cáo láo. Vả lại dù tôi có nhận khuyết điểm thì Quần chúng cũng sẽ không biết mà "ném đá" vì văn bản cuộc họp được giữ bí mật tuyết đối. Tôi chỉ phải đấu tranh với chính mình thôi. Thật khó quá.
THẬT KHÓ CHO TÔI
Tôi vừa tham dự cuộc hội nghị chi bộ về kiểm điểm Đảng viên theo tinh thần Nghị quyết TW 4. Nội dung họp tập trung Phê và tự Phê các đảng viên trong chi bộ. Trong phần tự phê tôi nêu bản thân còn mất tin tưỡng, dao động trược tình hình tham nhũng, thoái hóa, biến chất của đảng viên nhất là Đảng viên cao cấp. Sang phần phê bình, các đảng viên khác trong chi bộ có phát biễu nhắc tôi phải chấn chĩnh tư tưởng dao động đó. Tôi thấy anh em nói đúng vì trước nay tôi đâu có mất tin tưỡng ở sự lãnh đạo của đảng. Có thể noi Dành độc lập, tư do cho đân tộc , lãnh đạo dành thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm. Chiến công ấy của Đảng, của dân là chân lý không thế lực nào có thể phủ nhận và đời đời được tôn vinh. Thế nhưng đó là thời đại của Hồ Chí Minh, Pham Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp ...Nguyễn Văn Linh. Đảng của những năm 30-90. Bắt đầu từ những năm 90 của thế kỷ XX đặc biệt là thập kỷ đầu tiên của thế kỷ XXI dưới triều đai mới Đảng đâu còn là Đảng Cộng Sản nữa, Đâu có còn vì nước vì dân nữa ( Tôi muốn nói ở đây là ở tấng lớp cao. Các đảng viên cao cấp, nắm quyền hành từ cấp Tĩnh đến cấp TW đua nhau lập các nhóm lợi ích,Tập đoàn tham nhũng, lũng đoạn kinh tế đất nước, cướp tài nguyên, xa rời nhân dân thậm chí là đàn áp nhân dân bao che tội phạm (Vụ Tiên lãng, Văn giang, Chó béc gie căn chết người ở Tây nguyên.v.v..) tuy nhiên vẫn còn khá đông Đảng viên chân chính.Nhất là ở cấp Xã, Thôn ơr cấp này Đảng viên còn gần dân, nghe dân dù là nghe với thai độ nào ( Vì dân hoặc miễn cưỡng) nhưng đã nghe dân là còn làm được nhiều việc vì đân, có lợi cho dân như Điện- Đường-Trường-Trạm, Giống mới, cây con mới v.v.. có thể hiêu quả còn thấp, nơi này nơi kia có vấn đề đục khoét nhưng chí ít còn làm lợi cho dân và họ:Các đảng viên cấp Xã phường thực sư vất vã về công viêc, thu nhập thì thấp, có bớt xen được tý chút thì vừa nơm nớp lo dân phát hiện vừa lo chạy chọt quan trên. Kẽo với cái vị thê Quan xã cấp nào cũng bóp được. ( mất ghế như chơi) .Còn cấp tĩnh,cấp TƯ Quyền cao chức trong vây cánh lớn. Dân có ca thì cũng như "Chó sủa Trăng" còn Quan thì chả ai dại gi mà tố lẫn nhau " Có phúc cùng hưởng, có lợi cùng chia" mà cùng lắm không may quá lộ tẩy thì "Sức này đã dễ làm gì được nhau" Thế nên các quan trên tha hồ tung hoành, chia chác, chăm chăm quyết những chính sach, dự án nhăm đem lạ lợi ích lớn cho Quan như kiểu:Boxit, PMU 18, Vinasin , Vinaliers, Bán rừng biên giới v.v... rồi Đường sắt cao tốc (Nếu không bị phản đối quá mạnh từ cồng đồng thì đã lọt rồi).Quyết những dự án kiểu đó toàn là đảng viên cấp cao cả . Đảng viên cấp thấp và quần chúng thì đừng có mơ mà dây vào.
Thế cho nên tôi phân vân quá. Không tiếp thu phê bình thì không đủ tư cach đảng viên. Cả nhà làm cách mạng, cảo họ cách mạng, cả xã Anh hùng, cả Huyện Anh hùng. Nảy đâu ra cái nòi "Mất tư cách" thật là khó nghĩ. Còn nếu tiếp thu tôi sẽ phãi sưa chữa khuyết điểm. Nghĩa là nếu trưng cầu ý dân một vấn đề gì mà mặc dù thấy nó có hại cho dân Kiểu "Đường sắt cao tốc" tôi cũng phải giơ tay cho nó "đep đội hình", để các báo cáo có thể công khai là các đảng viên đã nhất trí trăm phần trăm, Quan đàng hoàng mà triển khai chứ không phải dấu dấu giếm giếm quần chúng nữa vì tội báo cáo láo. Vả lại dù tôi có nhận khuyết điểm thì Quần chúng cũng sẽ không biết mà "ném đá" vì văn bản cuộc họp được giữ bí mật tuyết đối. Tôi chỉ phải đấu tranh với chính mình thôi. Thật khó quá.
Thế cho nên tôi phân vân quá. Không tiếp thu phê bình thì không đủ tư cach đảng viên. Cả nhà làm cách mạng, cảo họ cách mạng, cả xã Anh hùng, cả Huyện Anh hùng. Nảy đâu ra cái nòi "Mất tư cách" thật là khó nghĩ. Còn nếu tiếp thu tôi sẽ phãi sưa chữa khuyết điểm. Nghĩa là nếu trưng cầu ý dân một vấn đề gì mà mặc dù thấy nó có hại cho dân Kiểu "Đường sắt cao tốc" tôi cũng phải giơ tay cho nó "đep đội hình", để các báo cáo có thể công khai là các đảng viên đã nhất trí trăm phần trăm, Quan đàng hoàng mà triển khai chứ không phải dấu dấu giếm giếm quần chúng nữa vì tội báo cáo láo. Vả lại dù tôi có nhận khuyết điểm thì Quần chúng cũng sẽ không biết mà "ném đá" vì văn bản cuộc họp được giữ bí mật tuyết đối. Tôi chỉ phải đấu tranh với chính mình thôi. Thật khó quá.
Văn Giang nghe mà buồn
Chiều nay vừa đọc thấy tin VOV lên tiếng về việc hai phóng viên bị Công An đánh,còng tay tại Văn Giang. Trong bài còn có thông tin ông Thông CT tỉnh Hưng Yên phát biểu còn cần làm rõ vụ việc vì mới chỉ có tường trình từ một phía của hai nhà báo, Hình video lại mờ. Chắc là ông Thông còn chờ phía công an thừa nhận là có đánh, bắt nhà báo. Thấy mà buồn quá: Có bao giờ Tội phạm lại tự giác nhận tội đâu, nhất là công an lại càng rõ điều này, Băng vi deo rõ ràng thế, vụ việc xãy ra giữa thanh thiên bạch nhật thế, chính nạn nhân đã trình báo mà các quan còn cố tình phủ nhận. Thậm chí ông PCT Hào còn nói là video dàn dựng của thế lực thù địch. (Nghe sao mà giống giọng ông Thoại PCT Hải phòng ở vụ Tiên Lảng nói việc phá nhà Anh Vươn là do Dân bức xúc mà phá.) Thì chuyện biết bao người dân nữa bị đánh, bị bắt không có tổ chức nào lên tiếng, không có video nào ghi lại thì còn biết kêu ai. Thủ tướng chẳng lẽ lại ra mặt can thiệp nữa hay sao, mà dù Thủ Tướng có ra mặt thì cũng thế thôi. Vụ Tiên Lãng thủ tướng làm có vẻ quyết liệt thế nhưng rôi các quan cũng chỉ nghiêm túc kiểm điểm là xong thậm chí còn được lên chức như ông CT huyện văn Giang vì thế nay mai bạn đọc có nghe ông này ông nọ ở Hưng yên được lên chức thì cũng chớ ngạc nhiên.
Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012
Bải miễn
Này ông. Tôi vừa nghe "Thường vụ Quốc hội" thông qua việc bải miễn tư cách đại biểu của bà Yến vì đã kê khai lý lịch bản thân thếu trung thực đấy.
- Ối dào kê khai lý lịch thiếu trung thực thì ảnh hưởng gì đên ai. miễn là bà ấy làm tốt chức năng đại biểu của dân là đựơc chứ việc gì mà bãi miễn.
- Nói như ông thì cái sự thiếu trung thực của bà Yến khi ứng cử là không sao à? Ông thử nghỉ xem Nếu bà ấy được giao trọng trách là Trưởng đoàn điều tra của Quốc hội đi điều tra tình hình rò nước của Đập thuỷ điện Sông Tranh chẳng hạn.
- Bà ấy sẽ thấy nước chảy như thác.
- Rôì bà ấy về Báo cáo theo kiểu kê khai lý lịch!
- Vậy thì Quốc hôi sẽ được nghe nước rò rỉ không quá 30l/s!
- Ờ ờ thế thì không ổn.
-Rồi còn chuyện kê khai tài sản nữa. Mếu bà ấy khai toàn bộ tài sản bà ấy có là do bà ấy đã bỏ sức lao động của bà ấy ra chư không phải là của Tham nhũng, lừa đảo ông có tin không.
- Ừ nhỉ. vơi cái kiểu thiêu trung thực ấy thì ai mà tin được.
- Ông thấy chưa. Vậy Thường vụ bải miễn bà ây là phải lắm còn gì?
- Ờ... thì thế... nhưng mà
- Còn nhưng gì nữa.
- Sao ban kiểm tra tư cách đại biểu họ không phát hiên ra việc ấy từ trước để bây giờ thế là khuyết mất môt chân đại biểu của dân.
- Cái ông này thât là... Ông nói xem số đại biểu Quốc hội có đông bằng số dân khu phố ông ở không.
- Bằng thế nào được.
- Là tổ trưởng tổ dân phố ông có để sót không nắm được nhân khẩu nhà nào không.
- Sót thế nào được. Đừng hòng qua mặt tôi nhé. có ai đến chơi ngủ lại mà không báo là tôi nhắc nhỡ ngay không thì có mà loạn.
- Ông thấy chưa chỉ vài ông bà Tổ trưởng, tổ phó mà mọi người còn không qua mặt đươc huống gì Quốc hội có cả một ban kiểm tra, lại còn Chi bộ, Cấp uỷ, mạt trân, đoàn thể giới thiệu làm gì mà họ lại không Nắm được.
- Thế họ lờ đi à.
- Chắc thế. Nghe nói bà ấy giàu lắm, lại đẹp gái nữa!
- Chậc...chậc! có đại biểu nào cũng kê khai thế nữa không nhỉ?
- Ối dào kê khai lý lịch thiếu trung thực thì ảnh hưởng gì đên ai. miễn là bà ấy làm tốt chức năng đại biểu của dân là đựơc chứ việc gì mà bãi miễn.
- Nói như ông thì cái sự thiếu trung thực của bà Yến khi ứng cử là không sao à? Ông thử nghỉ xem Nếu bà ấy được giao trọng trách là Trưởng đoàn điều tra của Quốc hội đi điều tra tình hình rò nước của Đập thuỷ điện Sông Tranh chẳng hạn.
- Bà ấy sẽ thấy nước chảy như thác.
- Rôì bà ấy về Báo cáo theo kiểu kê khai lý lịch!
- Vậy thì Quốc hôi sẽ được nghe nước rò rỉ không quá 30l/s!
- Ờ ờ thế thì không ổn.
-Rồi còn chuyện kê khai tài sản nữa. Mếu bà ấy khai toàn bộ tài sản bà ấy có là do bà ấy đã bỏ sức lao động của bà ấy ra chư không phải là của Tham nhũng, lừa đảo ông có tin không.
- Ừ nhỉ. vơi cái kiểu thiêu trung thực ấy thì ai mà tin được.
- Ông thấy chưa. Vậy Thường vụ bải miễn bà ây là phải lắm còn gì?
- Ờ... thì thế... nhưng mà
- Còn nhưng gì nữa.
- Sao ban kiểm tra tư cách đại biểu họ không phát hiên ra việc ấy từ trước để bây giờ thế là khuyết mất môt chân đại biểu của dân.
- Cái ông này thât là... Ông nói xem số đại biểu Quốc hội có đông bằng số dân khu phố ông ở không.
- Bằng thế nào được.
- Là tổ trưởng tổ dân phố ông có để sót không nắm được nhân khẩu nhà nào không.
- Sót thế nào được. Đừng hòng qua mặt tôi nhé. có ai đến chơi ngủ lại mà không báo là tôi nhắc nhỡ ngay không thì có mà loạn.
- Ông thấy chưa chỉ vài ông bà Tổ trưởng, tổ phó mà mọi người còn không qua mặt đươc huống gì Quốc hội có cả một ban kiểm tra, lại còn Chi bộ, Cấp uỷ, mạt trân, đoàn thể giới thiệu làm gì mà họ lại không Nắm được.
- Thế họ lờ đi à.
- Chắc thế. Nghe nói bà ấy giàu lắm, lại đẹp gái nữa!
- Chậc...chậc! có đại biểu nào cũng kê khai thế nữa không nhỉ?
Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012
Ngẩm nghĩ
lúc nãy vừa xem truyền hình Quân đội , trong chương trình có hội thảo về đâu tranh chống "Diễn biến hoà bình" xem mà nghĩ lan man thế cuộc xa gần. Nghĩ về chiên tranh vệ quốc của Liên xô cũ. Hồi đó Hông quân toàn thắng là nhờ đó đích thực là cuộc chiên tranh vệ quốc. Nhân dân liên xô đã hy sinh tất cả, làm tât cả để ủng hộ con em mình chiên thăng quân thù. Rồi đến chiến tranh Việt Nam : Một Quân đội hùng mạnh nhất xưa nay đã phải khuất phục một dân tộc nhỏ bé ,nghèo nàn, lạc hậu bởi vì Đây là một cuộc chiến tranh Nhân dân. Không có sự ủng hộ của nhân dân, không có sự hy sinh tất cả của nhân dân không thể có chiến thắng cuối cùng. có thể nói đó là một chân lý, như cuộc chiên I Rắc, cuộc chiến Ly Bi dù có trong tay lực lượng rất hùng hậu Nhưng cả Huxen và Cadaphi đều nhanh chóng thât thủ và bị giết chết. các nhà quân sự có nhiều phân tích về sư thất bại nhanh chóng của họ nhưng đơn giản là họ đã không thể động được cuộc chiên tranh nhân dân. không nhận được sự ủng hộ của nhân dân cả cadaphi và satdam nhanh chóng bị diệt. Quân đôi Việt nam đang phát động cuộc đấu trnh trên mặt trận tư tưởng để chống lại diễn biên hoà bình nhưng trong các vụ việc gần đây như Văn Giang, Tiên lãng.... Các vị chỉ huy lại đem lính đi chống lại Nhân dân. Chống lại điểm tựa duy nhất, vững vàng nhất của chính quân đội thử hỏi liệu Chiến tranh xảy ra dân văn Giang, Tiên lãng... có sẵn sàng hy sinh ủng hộ Bộ Đội, công An nữa không? Kết luận rõ như ban ngày thế mà Chính quyền các nơi, Chỉ huy một số đơn vị không thèm để ý vậy thì hô hào đấu tranh tư tưởng cái gì. thử hỏi không được sự ủng hộ của dân. Giặc đên các vị chống giặc được mấy bữa. Không quân cất cánh được mấy lần thì hết xăng. Xe tăng, pháo chạy được mấy km, bắn được mấy trận thì hết đạn, hết xăng. gạo đâu để lính ăn nước đâu để lính uống. Cói thể noi chẳng cần một kẻ thù mạnh , chỉ kẻ thù tầm thường mà không phát đông được cuộc chiến toàn dân, toàn diện chúng ta cũng dễ dàng thất bại. Thế mà nay chỉ vì mấy toà nhà, chỉ được đi du lịch mấy chuyến, chỉ được mấy cái bánh vẽ, được ít nhiều phong bì các vị vứt đi tất cả. thật đáng để suy ngẩm.
Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012
Vui - Buồn
Hôm nay vừa mới xem bài viết trên Dân trí đưa tin Thủ tướng chỉ thị phải giải quyết thấu đáo tất cả các vụ việc dân khiếu nại tố cáo... Xem mà vui quá vì như vậy là đã có chỉ thị rất rõ ràng,cụ thể để giải quyết các tố cáo khiếu kiện cua dân. Nhưng ngẩm cũng phân vân không biết rồi có làm được như lời Thủ tướng nói không vì như vụ Văn giang vừa qua thấy rõ các cấp chính quyền vẫn ưa dùng lực lượng vũ trang trấn áp nhân dân hơn là vận động thuyết phục dân đồng thuận, các quan vẫn muốn thắng dân lắm. Có vẽ các quan muốn phục hận vụ Tiên lảng nữa thì phải. Xem ra xung đột lợi ích là rất khó giải. Nếu lợi cho Dân, cho Nước thì không còn lợi hoặc ít lợi cho cá nhân các Quan trực tiếp Ký kết, Giải phóng mặt bằng nữa. Như vậy thì các quan không muốn giải và công việc ách tắc. Nhà đầu tư chán nản. Không còn dự án treo thì lợi nhuận kếch xù từ đầu cơ dự án ,đầu cơ bất động sản sẽ không còn. Tỉnh, Huyện sẽ không có hàng loạt dự án được vẽ ra với dòng tiền ảo hàng trăm ngàn tỷ. Vậy lấy gì để các Quan báo cáo xuân thu nhị kỳ trước Hội đồng.Bao giơ mới được mơ giấc mơ công nghiêp hoá. Dân mà giàu lên thì còn đâu cảnh bán rẻ đất đai, bán rẻ sức lao động để các quan hoặc người nhà quan vơ vét. Bao nhiêu đó đủ khiến việc Giải quết rốt ráo các khiếu kiện về đất đai xem ra là rât khó nhất là trong tình trạng Đảng, Nhà nước xem ra không muốn vào cuộc. Một mình Thủ tướng liệu có chèo chống nổi không. Thật vui buồn lẫn lộn.
thấy có lỗi với dân
Chiều nay nóng quá,nhiệt độ ngoai trời lên đến 42độ trong phòng học cũng đến 39-40độ. HS,GV đều mồ hôi nhễ nhải. Đã thế gió lào lại quạt hầm hập, mấy cụ già trong xóm đã ra đi. Mọi người bảo các cụ đi trốn nắng, chỉ tội mấy cháu nhỏ!nắng quá làm chúng cứ lả đi. Thời tiết năm nay lạ thật, vừa rét cắt da tiếp liền đến nắng nung người, cứ như Mặt trời nhảy cấp năng lượng vậy. Thời tiết đã vậy con người lại còn lạ hơn. Vừa xảy ra vụ Tiên lãng Thủ tướng phải đích thân giải quyết lại tiếp cưỡng chế ở Văn Giang. Lại cũng Công an, Quân đội, dùi cui roi điên. Không biết rồi các Quan sẽ làm ăn thế nào chứ cứ nay bố ráp mai vây bắt thế này thì Thủ tướng có ba đầu sáu tay cũng chẳng theo kịp mà giải được.Cái kiểu làm ẩu, nói ẩu bất cần dư luận có lẽ đã là chất của Quan lại thời nay hay sao ấy. Hết nói bừa "Dân bức xúc nên phá nhà ông Vươn" Lại " Nước chảy thế củng không sao" ở đập Sông Tranh. Ai đời nước chảy trắng xoá thân đập mà bảo là không sao.Mạng dân đúng là con sâu cái kiến.Chắc mùa lũ này hàng ngàn hộ dân sống dưới chân đập được đi du lịch biển miễn phí quá. Mình làm trong nghành Giáo dục thấy có lỗi với dân quá. Chỉ tại giáo dục không có chất lượng để học trò hư, dốt nát vẫn đỗ đạt làm quan nên mới làm như vậy, nói như vậy. Thấy thẹn với thầy Chu Văn An : Dám dâng thư thất trảm đòi chém 7 nịnh thần. Chỉ có điều không biết thời nay mà dâng thư thì phải là thư bao nhiêu trảm đây. Vì cái bọn tham nhũng, nịnh thần ấy bây giờ nói như Bí thư thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh thì đã là một "Bộ phận không nhỏ" rồi. Thật buồn quá.
Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012
mới làm quen
Tôi mới làm quen với việc viết Blogger, còn rất bỡ ngỡ. Không biết các trang viết rồi sẽ như thế nào. Có ai chia sẽ quan điểm vơi những vấn đề mà mình quan tâm không. Tôi hi vọng là sẽ đọc được nhiều bài viết thể hiện quan điểm của mọi người và cũng mong được chia sẻ với mọi người.
lam quen
Viec tao blogger khó quá. Người già như tôi rât vât vả. tuy nhiên tôi hy vọng sẽ quen dần. Mong được chia sẽ suy nghĩ cùng cac bạn. Tôi quan quan tâm đên những vân đề xã hội và môi trường
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)