VÀI DIỀU MUỐN GHI LẠI
Trong cuộc sống Nhiều lúc tôi thấy có những điều muốn nói, nhưng biết nói cùng ai. đành ghi lại những suy ngẩm của mình về xã hội như một sự giải tỏa và lưu niệm. Mong có ai đó tình cờ vào đọc có thể cho tôi một vài nhận xét, giúp tôi có cái nhìn đủ đầy hơn về cuộc sống này.
Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017
Bao giờ cho đến ngày xưa
Bao giờ cho đến... ngày xưa
...
Thuở ấy non sông thật thái bình
Trai hiền bạn với gái đồng trinh
Đời say men rượu thơm hoa rụng
Tràn những thơ ngây ngập cảm tình
...
(Nguyễn Bính, Rượu và Hoa)
Xa xứ trên mộ tổ tiên
XA XỨ TRÊN MỘ TỔ TIÊN
"Ai về bắc ta đi với
Thăm lại quê xưa chốn lạc hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất thăng long..."
Không hiểu sao trong đầu tôi lai ngân lên mấy câu của Huỳnh Văn Nghệ mặc dù tôi không hề xa xứ. Tại sao? Tại sao...? Có lẽ tôi đang nghĩ về những con người xa xứ hay tôi đang khóc cho những con người đang xa xứ ngay trên quê cha đất tổ, ngay trên phần mộ tổ tiên. Đâu linh hồn núi sông ngàn năm... Đâu thăng long, đâu đống đa, đâu hà nội...vâng không thể là "đây linh hồn núi sông ..." nữa. Hồ gươm đã đục, Thần Kim Quy đã đi để lại bầy sinh linh khốn khổ bơ vơ chỉ biết cắm đầu vào tiền, tài , dục vọng. Đất nước với những bầy sâu mọt, chuột bọ đang ngày đêm đục khoét cướp bóc. Còn đâu biển bạc rừng vàng. Đất nước hôm nay đã rừng khô, biển chết, Sông cạn,trời nghiêng. Trong tai tôi lại văng vẳng: " tiếng hát sao mà nghe nhớ thương, mái nhì man mác nước sông hương... à...ơi... tiếng mẹ ru nhè nhẹ, cay đắng bao nhiêu nỗi đọan trường". Mẹ việt nam ơi, mẹ việt nam ơi... còn bao nhiêu nữa nỗi đoạn trường mẹ phải trải. Sao mẹ có thể trao con vào tay những kẻ đã lôi cha mẹ tổ tông mình ra đấu tố đày ải. Những kẻ " ăn của dân không từ một thứ gì". Những kẻ như thế liệu có thể yêu mẹ tổ quốc chăng. Sao những người mẹ, người cha có thể đem con đi chết cho loài súc vật đang nhảy nhót trên đau khổ, nghèo đói của muôn dân. Hôm nay đây chúng con đang thực sự vong quốc trên đất nước này.
"Ai về bắc ta đi với
Thăm lại quê xưa chốn lạc hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất thăng long..."
Không hiểu sao trong đầu tôi lai ngân lên mấy câu của Huỳnh Văn Nghệ mặc dù tôi không hề xa xứ. Tại sao? Tại sao...? Có lẽ tôi đang nghĩ về những con người xa xứ hay tôi đang khóc cho những con người đang xa xứ ngay trên quê cha đất tổ, ngay trên phần mộ tổ tiên. Đâu linh hồn núi sông ngàn năm... Đâu thăng long, đâu đống đa, đâu hà nội...vâng không thể là "đây linh hồn núi sông ..." nữa. Hồ gươm đã đục, Thần Kim Quy đã đi để lại bầy sinh linh khốn khổ bơ vơ chỉ biết cắm đầu vào tiền, tài , dục vọng. Đất nước với những bầy sâu mọt, chuột bọ đang ngày đêm đục khoét cướp bóc. Còn đâu biển bạc rừng vàng. Đất nước hôm nay đã rừng khô, biển chết, Sông cạn,trời nghiêng. Trong tai tôi lại văng vẳng: " tiếng hát sao mà nghe nhớ thương, mái nhì man mác nước sông hương... à...ơi... tiếng mẹ ru nhè nhẹ, cay đắng bao nhiêu nỗi đọan trường". Mẹ việt nam ơi, mẹ việt nam ơi... còn bao nhiêu nữa nỗi đoạn trường mẹ phải trải. Sao mẹ có thể trao con vào tay những kẻ đã lôi cha mẹ tổ tông mình ra đấu tố đày ải. Những kẻ " ăn của dân không từ một thứ gì". Những kẻ như thế liệu có thể yêu mẹ tổ quốc chăng. Sao những người mẹ, người cha có thể đem con đi chết cho loài súc vật đang nhảy nhót trên đau khổ, nghèo đói của muôn dân. Hôm nay đây chúng con đang thực sự vong quốc trên đất nước này.
Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016
CHÙM CẢM NGHĨ
CHÙM CẢM NGHĨ
Hôm nay tôi vừa đọc một bài thơ của cô giáo Trần Thị
Lam người đã có bài thơ lay động lòng người “ đất nước mình lạ quá
…” Phải nói Bài thơ tôi mới đọc và một số bài thơ của cố giáo Lam
đăng trên F cũng rất hay, không chỉ tôi mà mọi người đều rất thích.
Tìm hiểu tôi được biết Cô giáo Lam chẳng biết chữ Hán, tiếng Hán,
chẳng hề được học chữ Hán, tiếng Hán. Vậy việc Bộ GD nói phải học
chữ Hán, Tiếng Hán mới có tiếng việt trong sáng, đẹp đẽ có đúng
không. Một người Việt viết thơ bằng tiếng việt chẳng cần biết một
tiếng Hán nào, chữ Hán nào mà vẫn vạn người mê. Vậy thực ra có
cần học tiếng hán để có tiếng việt trong sáng, đẹp không? Hay đó chỉ
là ngụy biện của lũ tay sai muốn tâng công với quan thầy Tàu Cẩu.
Suy thoái, tha hóa, biến chất của Cán bộ Đảng
viên đã là trăn trở từ thời ông Hồ chứ không phải bây giờ mới đặt ra. Đây là
căn bệnh nan y làm tiêu vong chế độ độc đảng. BT Trọng có trăn trở thì cũng
chẳng làm gì được
MTTQ vừa buộc mỗi CB CNV nộp một ngày lương
để ủng hộ đồng bào. Không phải chúng tôi không muốn cứu trợ đồng bào bị lũ lụt
nhưng đồng lương của chúng tôi đóng góp có đến tay đông bào không? Trong xã hôi
mà đám quan lại "Thoái hóa, biến chât , suy thoái" như diễn văn cua
TBT đã viết thì chúng tôi không tin những đồng tiền ủng hộ của chúng tới tay
đồng bào mà nó sẻ được phù phép thành vila, biệt thự, xế sang của Quan tham
NGỤY BIỆN VÀ XẢO TRÁ
Hôm qua vừa nghe chương trinhg thời sự thấy tổng Trong nói
khi dự hội nghi ngành Công an công an phải quán triệt: còn đảng còn mình
Tôi thật không thể ngờ Tổng có thể ngụy biện, xảo trá trơ
trẻn đến vậy. Lý luận “còn đảng còn mình tôi đã đọc nhiều trên các bài viết của
DLV nhằm bênh vực, bao che cho các hành động đàn áp của các cơ qua chức năng
với đám dân chủ thì ta có thể hiểu vì DLV thì phải nói như vậy. Nhưng câu này
đích than từ miệng TBT nói trước hôi nghi tổng kết của ngành công an với hàng
trăm đại biểu thì rỏ ra là nói : Còn đảng còn công an,điều đó vô lý hết mức,
ngụy biện hết mức. Đứa trẻ con cũng hiểu; Bất cứ xã hôi nào, nhà nước nào, chế
độ nào cũng cần có một lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh trật tư. Tên gọi
của lực lương đó có thể khác nhau nhưng không nhà nước nào có thể vận hành mà
không có nó. Giả dụ ngạy mai Tông Trọng có hứng làm một gorbachev của việt nam
mà tuyên bố giải tán Đảng cộng sản việt nam thì nhà nước việt nam vần cần duy
trì và tổ chức tốt hoạt động của ngành côn an thì xã hôi mới không rối loạn.
Sau đó nhà nước nào có muốn cải tổ, hay cải tiến gì đó ngành công an thì cũng
phai từ tốn mà cải tổ chứ không thế dẹp bỏ ngành công an được. Trên thế giới có
hàng trăm nước không phải do dảng cộng sản điều hành nhưng không có nước nào có
thể thiếu ngành công an (tên gọi thì có thể khác đi một tí nhưng dịch ra tiếng
Anh thì đều là Police thì phải) nói thế để thấy cái lý luận :còn đảng còn công
an của tổng Trong là xảo trá và ngụy biện hết mức. Đúng ra thì phải hiểu Còn
công an còn đảng, công an đang giữ cho đảng yên vị, một khi công an không còn
thỉ xã hôi sẽ náo loạn đảng và ai nữa cũng không thể tồn tại, khônng thể hoạt
động. chế độ khác, đảng khác sẽ thay thê. Tất nhiên chế độ nào thì công an nấy
nhưng chế độ có thể nhanh chóng thay đổi được (Băng một cuộc cách mang) nhưng công an chỉ có
thể sửa đối chứ không thể dẹp bỏ ngay và xây dựng mới ngay được.
CỐ TÌNH SAI SÓT LẠI
CỐ TÌNH CÔNG KHAI .
Đọc tiêu đề bài nay các bạn hẳn không khỏi ngác nhiên sao
lại có sự lạ vậy. Ỏ đời người ta chỉ cố làm cho chính xac chứ làm gì có cố sai
sót, lại còn công khai sai sót nữa thì lạ quá, mà không phải vì thành tich đâu
nhé??
Tìm hiểu kỹ thì hóa ra chẳng lạ. Số là tôi vừa đi dự hôi
nghị do MTTQ huyện tổ chức vận động ủng hộ tết người nghèo. Cũng chẳng có gì
đáng nói vì như muôn vàn lần vận động
ủng hộ khác mỗi CC, VC ăn lương lại được
tự nguyện ủng hộ một ngày lương . Nói tự nguyện cho đẹp chứ thực chất là cấn
trừ một ngày lương. Cái đáng nói ở đây là danh sách kê số người hưởng lương mà
ban vận động (MTTQ) giao cho đơn vị tôi bị tăng lên 3 người, các đơn vị khác
cũng tương tự. Khi được hỏi có đơn vị nào bị sai số lượng tương tự thì hầu hết
các đơn vị đều giơ tay. Khi điện về cho kế toàn trường tôi yêu cầu xuống để đối
chiếu thì cô kế toán bảo Thầy yên tâm đi, lần nào chả sai vậy. Ta cứ nộp đúng
số ta nhận trên bảng lương là được còn họ sai kệ họ. Tôi ngạc nhiên Mỗi năm
MTTQ vận đông ủng hộ kiểu này không dưới 5 lần, Hàng chục năm qua đều vậy chẳng
lẽ họ không có cách gì kê cho đúng. Tìm hiểu thêm mới biết kê đúng thì khó cho
họ lắm thầy ạ. Sai thế này đến hôm báo cáo ban chỉ đạo mới có lý do điều chỉnh
số liệu chứ nếu đúng ngay từ đầu thì … À ra thế ???. Sao họ không kê sụt mà
toàn tăng? Kê tăng hôm sau nạp sụt các đơn vị thì vui họ lại dễ đổ cho cấp dười
hay kêu đòi giảm v.v. và nếu có kiểm tra
thực thì quả củng có nhiều đơn vị tìm cách kê giảm thế là họ dễ ăn nói Thây ạ.
Chỉ có điều cấp dưới giảm một thì cấp trên … Có kiểm tra cũng chỉ xác suất,
chiếu lệ, ai mà kiểm kỹ được !
Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016
Mỗi năm Đ- H mở
Họa thơ
Ông Đồ của Vũ Đình Liên:
Mỗi năm Đ-H mở
Lại mấy ĐV già
Bày sách Tàu giấy đỏ
trên phố Ba Đình xưa.
Bao dân tình trông ngóng
háo hức đợi nhân tài.
Vung tay diệt tham nhũng
Xây đất nước ngày mai.
Nhưng mỗi lần vẫn thế
Người tâm huyết đâu ra
Chống nội xâm trên giấy
Chống tham nhũng "qua loa"
Đ-V vẫn đại hội
dân nghèo đói đâu hay
Lãng phí chồng lãng phí
Ngân quỹ thâm ngày ngày
Năm nay Đ-H mở
Vẫn thấy Đ-V già
Những điều muôn năm cũ
Ăn nói sao bây giờ.
Ông Đồ của Vũ Đình Liên:
Mỗi năm Đ-H mở
Lại mấy ĐV già
Bày sách Tàu giấy đỏ
trên phố Ba Đình xưa.
Bao dân tình trông ngóng
háo hức đợi nhân tài.
Vung tay diệt tham nhũng
Xây đất nước ngày mai.
Nhưng mỗi lần vẫn thế
Người tâm huyết đâu ra
Chống nội xâm trên giấy
Chống tham nhũng "qua loa"
Đ-V vẫn đại hội
dân nghèo đói đâu hay
Lãng phí chồng lãng phí
Ngân quỹ thâm ngày ngày
Năm nay Đ-H mở
Vẫn thấy Đ-V già
Những điều muôn năm cũ
Ăn nói sao bây giờ.
Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015
Suy ngẫm đầu năm học 2015-2016
Đã lâu không có tâm trí viết blog nay vào năm học mới ngẫm
chuyện thấy lại muốn ghi lại mấy điều.
Nghĩ về ngành GD quả là không kể xiết nó khiến người dân sau một lần kỳ vọng
do nghe được những lời có cánh của Quan chức và các chuyên gia giỏm về cải
cách, đổi mới lại hứng thật vọng năng nề.
Đầu tiên có lẽ không ai không thất vọng là đổi mới kỳ thi
THPH hai trong một. Bộ nhất quyết bưng tai, bịt mắt trước hàng ngàn vạn góp ý của
nhân dân (trong đó có không ít các chuyên gia đích thực và cả những giao viên
tâm huyết). Kết quả có được kỳ thi thất bại toàn diện. Bốn mục tiêu lớn mà Bộ giáo dục tuyên truyền
manh mẽ là nâng cao chất lượng kỳ thi ,giảm tốn kém cho gia đình thí sinh, thuận
lợi cho việc đăng ký, xét tuyển vào Đại học, Cao đẳng kết quả thì:
- Về chất lượng kỳ thi: Sự nghiêm túc, kỷ luật
phòng thi tuy có nghiêm hơn thi tốt nghiệp THPT những năm trước nhưng lại kém hẳn
so với thi Đại học. Theo lời một số thí sinh thì việc trao đổi bài làm thậm chí
là đi lại trong các phòng thi xãy ra khá dễ dàng. Số học sinh có năng lực thực
sự rất bất mãn vì việc họ cố gắng học hành đã bị đánh đồng với những học sinh
chây lười ranh mãnh. Chưa năm nào tâm lý học tài thi phận nỗi lên như sau kỳ
thi năm nay.
- Vơi mong muôn
giảm tốn kém cho thí sinh thì ngược lại khiến gia đình thí sinh lao đao
vất vả chạy đi chạy lại từ nhà đến trường Đại học tốn kém gâp kiểu thi trước
đây không biết bao nhiêu lần. Với học sinh con nhà nghèo nhiều trường hợp đành bó tay, sau khi có kết quả
không thể đủ điều kiện đi đăng ký đi, đăng ký lại vào các trường.
- Mục tiêu dễ dàng, thuận lợi cho thí sinh khi có
đến 16 nguyện vọng Đăng ký trở thành Ma trân bát quái khiến cả thí sinh lẫn trường đều
rối tung rối mù với đăng ký, định điểm chuẩn và thu, trả hồ sơ. không ít bài báo đã đề cập chuyện này tôi nghĩ cũng không cần nhắc lại nữa. Sau kỳ thi này có lẽ không ít cán bộ phụ trách việc tiếp nhận và trả Hồ Sơ dự tuyển phải đi điều dưỡng hoặc chí ít là đến hiệu làm đầu để cấy, nối tóc.
Nhưng đây chỉ mới chỉ là một tối kiến của bộ, còn vô số sáng kiến tùy hứng khác gây nên bao hệ lụy cho thầy, trò và toàn xã hội ( thông tư 30, triên khai chương trình dạy Bơi, cộng điểm cho mẹ việt nam .v.v..) tạo ra cảm giác các cán bộ tham mưu của bộ giáo dục hình như được tuyển lưa qua chạy chọt và quan hệ chứ còn thực học thực tài không được tuyển dụng nên thế hệ CCCC luôn đề ra các quyết sách trời ơi đất hỡi.
Và không chỉ vĩ mô ở tầm vi mô cũng chẳng thiếu chuyện để bàn. Cach đây mấy năm khi dư luận ồn lên về chuyện Chất lượng đào tạo, cơ sở vật chất yếu kém, thiếu minh bạch dường như để tỏ ra Bộ cũng quan tâm nên đã đề ra việc Kiểm định chất lượng rất quy mô, cụ thể, chi tiết và yêu cầu các trường tổ chức tiến hành hết sức công phu, niêm yết công khai ở nơi thuận lợi cho mọi người đọc, kiểm tra thế là mọi cấp moi trường đều làm KDCL theo cùng một mẫu. Tưởng như thế là nghiêm túc, chấp hành chỉ thị từ cấp trên lắm nhưng thực ra mẫu KDCL bộ thảo ra chỉ phù hợp cho các trường Đại học, Cao đẳng cần công khai ra để Thí sinh, Phụ huynh căn cứ lựa chọn trường chứ rất nhiều mục, tiêu chí, điều khoản không phù hợp với các trường Phổ thông thế nhưng các Sở, Phòng cứ bê nguyên xi và yêu cầu các trường thực hiện. Việc lựa chọn trường ở cấp phổ thông cũng không thể chỉ dựa vào bảng công khai này vì còn vướng nhiều chủ trương như Mỗi xã chỉ có một trường Tiểu Hoc, không khuyến khích học sinh học trái tuyến v.v.. Tất nhiên qua mấy năm các cấp cũng thây ra vấn đề nên những năm sau này các tiêu chi KĐCL đã sát cấp cơ sở hơn, thiết thực hơn. Nói ra điều này để thấy việc ngại suy nghĩ thích rập khuôn, máy móc không chỉ ở Bộ và nó xảy ra mọi nơi, mọi lúc trong ngành GD.
Rồi còn chuyện "Bệnh thành tích" Bệnh này thì đã lắm bài, lắm nơi nói đên nhưng Bệnh phổ biến đến mức nào chưa chắc mọi người đều đã rõ. Tôi chỉ nêu một việc rất nhỏ để thấy: Vừa rồi tôi đi Duyệt tuyển sinh lớp một. Tiêu chí là tuyển sinh trẻ 6 tuổi trên địa bàn. Khi đến duyệt tôi vẫn được hỏi: Sao vẫn còn hai em chưa tuyển được à, phải cố gắng cho đạt 100% chứ? Câu hỏi và thái độ người hỏi cũng không nặng nề gì nhưng tôi cứ nghỉ mãi về ý 100% . Cái tâm lý luôn luôn phải đạt 100% gần như là nhất quán trong mọi Cán bộ, mọi việc mà đâu phải việc gì cũng 100% là tốt. Bộ cũng đâu bắt buộc phải cái này, cái kia phải đạt 100%. Nếu như tôi tuyển đạt 100% chỉ tiêu nhưng trong đó có cả một vài em ốm yếu, còi cọc không đủ sức khỏe thì việc bắt các em đó đến lớp 1 có tốt không, có nên để vài em đó học Mầm non thêm một năm có tốt hơn không? Nói thế để thấy rằng cái bệnh thành tích nó trầm kha lắm, phổ biến lắm, người mắc bệnh cũng không nghỉ là mình có bệnh. thế nên cuộc phát động chống bệnh thành tích của Nguyên bộ trưởng Nhân thất bại là phải. Cũng cần lưu ý rằng Bệnh lãng phí có không ít nguyên nhân từ bệnh thành tích. Một đơn vị còn nghèo khó nhưng vì thành tích bỏ ra hàng trăm triệu tổ chức mít tinh, hội thảo nhằm tô vẽ hình ảnh, một trường học ở xã nghèo, khó khăn nhưng bỏ đi hàng trăm bộ bàn ghế còn dùng được vì bàn ghế không đạt chuẩn. Hàng trăm, hàng ngàn Xã, Đơn vị như vây hỏi sao đất nước ngày càng nghèo, nợ nần chồng chất. Tất nhiên gây lãng phì chỉ có một phần nguyên nhân từ thành tích. Nguyên nhân gây lãng phí chủ yêu, hàng đâu là từ Lợi ích nhóm. Vì lợi ích nhóm người ta không từ thủ đọan nào. Từ việc vẽ ra công trình vô ích, kém hữu ích( xây cầu phục vụ hai gia đình, xây chợ ma, xây biệt thự ma v.v..) đến đập phá các công trình còn tốt để xây lại, rồi tổ chức thi công ẩu để công trình mau xuống cấp mà chi kinh phí sửa chữa , chặt bỏ cây xanh có giá trị đẻ lấy gỗ tốt rồi chi tiền nhà nước trông mới v.v.. Lợi ích nhóm quả thật là lọai giặc nguy hiêm, tàn độc nhất, tàn phá mạnh nhất từ nguồn lực nhà nươc, đời sống nhân dân và môi trường thiên nhiên.
Đầu năm học càng ngẫm càng thây buồn chi có một vài niềm vui nhỏ ấy là đâu năm nay Huyện tôi đã triển khai đại tra chương trình Tiếng Việt 1 theo Công nghệ giáo dục. Theo tôi đó là chương trình tốt cho học sinh tiểu học. Hầu hết giáo viên lâu năm, có tâm huyết đều mong muốn. Còn vì sao Chương trình đã thử nghiệm đến 30 năm nay mới triển khài và cũng chỉ cho lớp 1 còn nhiều việc, chương trình chưa được thử nghệm kỹ, còn nhiều ý kiến phản đối thì lập tực cho triển khai, cấm trao đổi( Chương trình VNEN, thông tư 30.v.v..)? Những câu hỏi này có lẽ đành chịu , không có câu trả lời.
Nhưng đây chỉ mới chỉ là một tối kiến của bộ, còn vô số sáng kiến tùy hứng khác gây nên bao hệ lụy cho thầy, trò và toàn xã hội ( thông tư 30, triên khai chương trình dạy Bơi, cộng điểm cho mẹ việt nam .v.v..) tạo ra cảm giác các cán bộ tham mưu của bộ giáo dục hình như được tuyển lưa qua chạy chọt và quan hệ chứ còn thực học thực tài không được tuyển dụng nên thế hệ CCCC luôn đề ra các quyết sách trời ơi đất hỡi.
Và không chỉ vĩ mô ở tầm vi mô cũng chẳng thiếu chuyện để bàn. Cach đây mấy năm khi dư luận ồn lên về chuyện Chất lượng đào tạo, cơ sở vật chất yếu kém, thiếu minh bạch dường như để tỏ ra Bộ cũng quan tâm nên đã đề ra việc Kiểm định chất lượng rất quy mô, cụ thể, chi tiết và yêu cầu các trường tổ chức tiến hành hết sức công phu, niêm yết công khai ở nơi thuận lợi cho mọi người đọc, kiểm tra thế là mọi cấp moi trường đều làm KDCL theo cùng một mẫu. Tưởng như thế là nghiêm túc, chấp hành chỉ thị từ cấp trên lắm nhưng thực ra mẫu KDCL bộ thảo ra chỉ phù hợp cho các trường Đại học, Cao đẳng cần công khai ra để Thí sinh, Phụ huynh căn cứ lựa chọn trường chứ rất nhiều mục, tiêu chí, điều khoản không phù hợp với các trường Phổ thông thế nhưng các Sở, Phòng cứ bê nguyên xi và yêu cầu các trường thực hiện. Việc lựa chọn trường ở cấp phổ thông cũng không thể chỉ dựa vào bảng công khai này vì còn vướng nhiều chủ trương như Mỗi xã chỉ có một trường Tiểu Hoc, không khuyến khích học sinh học trái tuyến v.v.. Tất nhiên qua mấy năm các cấp cũng thây ra vấn đề nên những năm sau này các tiêu chi KĐCL đã sát cấp cơ sở hơn, thiết thực hơn. Nói ra điều này để thấy việc ngại suy nghĩ thích rập khuôn, máy móc không chỉ ở Bộ và nó xảy ra mọi nơi, mọi lúc trong ngành GD.
Rồi còn chuyện "Bệnh thành tích" Bệnh này thì đã lắm bài, lắm nơi nói đên nhưng Bệnh phổ biến đến mức nào chưa chắc mọi người đều đã rõ. Tôi chỉ nêu một việc rất nhỏ để thấy: Vừa rồi tôi đi Duyệt tuyển sinh lớp một. Tiêu chí là tuyển sinh trẻ 6 tuổi trên địa bàn. Khi đến duyệt tôi vẫn được hỏi: Sao vẫn còn hai em chưa tuyển được à, phải cố gắng cho đạt 100% chứ? Câu hỏi và thái độ người hỏi cũng không nặng nề gì nhưng tôi cứ nghỉ mãi về ý 100% . Cái tâm lý luôn luôn phải đạt 100% gần như là nhất quán trong mọi Cán bộ, mọi việc mà đâu phải việc gì cũng 100% là tốt. Bộ cũng đâu bắt buộc phải cái này, cái kia phải đạt 100%. Nếu như tôi tuyển đạt 100% chỉ tiêu nhưng trong đó có cả một vài em ốm yếu, còi cọc không đủ sức khỏe thì việc bắt các em đó đến lớp 1 có tốt không, có nên để vài em đó học Mầm non thêm một năm có tốt hơn không? Nói thế để thấy rằng cái bệnh thành tích nó trầm kha lắm, phổ biến lắm, người mắc bệnh cũng không nghỉ là mình có bệnh. thế nên cuộc phát động chống bệnh thành tích của Nguyên bộ trưởng Nhân thất bại là phải. Cũng cần lưu ý rằng Bệnh lãng phí có không ít nguyên nhân từ bệnh thành tích. Một đơn vị còn nghèo khó nhưng vì thành tích bỏ ra hàng trăm triệu tổ chức mít tinh, hội thảo nhằm tô vẽ hình ảnh, một trường học ở xã nghèo, khó khăn nhưng bỏ đi hàng trăm bộ bàn ghế còn dùng được vì bàn ghế không đạt chuẩn. Hàng trăm, hàng ngàn Xã, Đơn vị như vây hỏi sao đất nước ngày càng nghèo, nợ nần chồng chất. Tất nhiên gây lãng phì chỉ có một phần nguyên nhân từ thành tích. Nguyên nhân gây lãng phí chủ yêu, hàng đâu là từ Lợi ích nhóm. Vì lợi ích nhóm người ta không từ thủ đọan nào. Từ việc vẽ ra công trình vô ích, kém hữu ích( xây cầu phục vụ hai gia đình, xây chợ ma, xây biệt thự ma v.v..) đến đập phá các công trình còn tốt để xây lại, rồi tổ chức thi công ẩu để công trình mau xuống cấp mà chi kinh phí sửa chữa , chặt bỏ cây xanh có giá trị đẻ lấy gỗ tốt rồi chi tiền nhà nước trông mới v.v.. Lợi ích nhóm quả thật là lọai giặc nguy hiêm, tàn độc nhất, tàn phá mạnh nhất từ nguồn lực nhà nươc, đời sống nhân dân và môi trường thiên nhiên.
Đầu năm học càng ngẫm càng thây buồn chi có một vài niềm vui nhỏ ấy là đâu năm nay Huyện tôi đã triển khai đại tra chương trình Tiếng Việt 1 theo Công nghệ giáo dục. Theo tôi đó là chương trình tốt cho học sinh tiểu học. Hầu hết giáo viên lâu năm, có tâm huyết đều mong muốn. Còn vì sao Chương trình đã thử nghiệm đến 30 năm nay mới triển khài và cũng chỉ cho lớp 1 còn nhiều việc, chương trình chưa được thử nghệm kỹ, còn nhiều ý kiến phản đối thì lập tực cho triển khai, cấm trao đổi( Chương trình VNEN, thông tư 30.v.v..)? Những câu hỏi này có lẽ đành chịu , không có câu trả lời.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)